Nhạc sang

Sương Lạnh Chiều Đông
Chiều xưa phai nắng dấu mòn đưa lối. Soi bóng chung đôi mà hóa chia phôi.
Sóc Sờ Bai Sóc Trăng
Người dân quê tôi Sóc Trăng đã bao đời dầm mưa dãi nắng Đỗi lấy chén cơm thơm ngọt
Ngày Đó Có Em
Ánh nắng héo hắt chiếu xuống những khóm lá cây
Vết Chân Tròn Trên Cát
Vết chân tròn vẫn đi về trên con đường mòn cát trắng quê tôi
Về Quê Ngoại
Em xin mời anh đi về miền quê xa lắc lơ
Tự Tình Khúc
Tôi như trẻ nhỏ ngôi bên hiên nhà
Trái Tim Lầm Lỡ
Chiều về lạnh cơn gió Hạnh phúc rét mướt như mùa đông
Tình Nghĩa Đôi Ta Chỉ Thế Thôi Sao
Thôi là hết anh đi đường anh Tình duyên mình chỉ bấy nhiêu thôi
Tình Đẹp Mùa Chôm Chôm
Nhớ mùa chôm chôm trước Mùa chôm chôm kỷ niệm
Tình Ca Người Xa Xứ
Người bỏ nước ra đi mang trong tim vết thương rêu mờ
 1  2  3  4  5   Tiếp  Cuối