
Nữ :Chiếc xuồng nhỏ đưa em về xóm nhỏ, Nghe rì rầm tiếng sóng vỗ gần xa.

Mưa rơi hoa lá tiêu điều Đàn ai vọng đến một chiều gió mưa

Tôi không có ngọc ngà châu báu. Cũng chẳng hề chức trọng quyền cao.

Em ra đi khi gà chưa gọi sáng Trăng mùng mười còn giỡn nước giữa đầm sen

Nữ: Vang tiếng nhạc đàn t’rưng bên suối reo Rừng núi ơi dạt dào

Anh như con sáo đồng bằng. Như con cưỡng, con nhồng Nam Bộ.

Con: Mẹ thường bảo con thân gái đục trong, mai kia mốt nọ còn đi lấy chồng

Tàu rời sân ga, đưa anh đi miền xa Hòang hôn ngập ngừng buông xuống …

Trước sân nhà ai có một dậu...Xang xừ líu...hoa vàng. Và ánh mắt thơ ngây.

Có một chuyện vui nhỏ trên …. đường, Nên chép lại khúc ca.